Trang Nhà   Tiểu Sử   Chứng Minh   Tác Phẩm   Tôn Giáo   Văn Hóa   Âm Nhạc   Photos   Bài Viết   Links   Contact


ẤM ÁP TÌNH THẦY

Từ Thiện Tâm Khai

Thấm thoát ngày mong đợi đã đến, buổi sáng hôm ấy có thật đông các pháp hữu ra phi trường để đón Đức Thầy Từ Minh Đạt cùng các pháp hữu ở Mỹ về Việt Nam.

Cái nắng nóng của mùa hè ở Saigon thật gay gắt nhưng trên nét mặt của mọi người ai cũng tươi vui hớn hở vì sắp gặp lại Thầy rồi. Ôi sung sướng biết bao! Sân ga đông nghẹt toàn người là người. Thế rồi bóng Thầy đã xuất hiện, cô Bibi, Thái Vy, Nhật Tiến, Linh Tú, cô Hà, Thúy Vy, Randy... niềm vui dâng tràn trong lòng mọi người ra đón. Gặp lại Thầy mừng mừng tủi tủi. Đối với các pháp hữu Việt Nam hình bóng của Thầy mới thân thương làm sao. Nó gợi nhớ làm sao hình bóng người Thầy xưa. Về đến nhà mọi người được giải khát bằng chè thạch hạt sen ngọt ngào hương vị quê nhà.

Từ hôm ấy, mỗi buổi chiều tối chúng tôi đều có mặt tại ngôi của Thầy để hầu Thầy. Ngôi nhà vắng vẻ nay đã rộn rã tiếng cười vang.

Một hôm, báo đưa tin chẳng lành về pháp Vô Vi Khoa Học Huyền Bí và kèm theo những hình ảnh không đẹp mắt lắm về ông Tám Lương Sĩ Hằng... Vì cũng bắt đầu bằng chữ Vô Vi dễ nhầm lẫn đã làm cho lòng tôi se thắt, lo lắng không an. Sao bài báo lại đăng vào lúc nầy, trong thời gian Thầy về Việt Nam, như một áng mây đen che khuất bầu trời. Nhưng sự lo lắng của chúng tôi được Thầy Từ Minh Đạt giải thích và trấn an. Ánh mắt tươi vui, nụ cười đôn hậu đầy tự tin pha chút hồn nhiên đã xua tan sự lo lắng âu sầu trong lòng chúng tôi. Như luồng gió mát làm dịu đi sự căng thẳng, bất an trong tôi. Ôi thật ấm áp tình Thầy!

Rồi sự lo âu tan nhanh nhường chỗ cho niềm hân hoan phấn khởi sau mỗi buổi tối đến hầu Thầy được học hỏi thêm nhiều điều bổ ích trên đường hoằng pháp. Chúng tôi vững tin hơn sau những lời động viên, khen ngợi rất chân tình của Thầy. Có lúc còn bị đánh yêu nữa chứ... Một lần, tôi hỏi Thầy một câu mà có lẽ Thầy cho là ngớ ngẩn hay sao ấy. Tôi hỏi:

  1. Thưa Thầy người ta thường có lệ cúng cô hồn, con cũng hay cúng cô hồn trong dịp tháng bảy Vu Lan ở trường con dạy học, con đọc kinh và cầu nguyện cho họ nhưng không biết cầu sao cho đúng?

Thầy hỏi:

  1. Vậy chớ cô đã cầu nguyện sao nào?
  2. Thì con cầu nguyện cho họ được giải thoát ạ...

Rồi Thầy cười ha hả và bảo tôi xòe tay ra. Thầy đã đánh vào tay tôi vừa cười vừa bảo:

  1. Ôi, bà thầy của tôi ơi!

Nếu các bạn chứng kiến lúc ấy thì mới thấy được thật là nồng ấm tình thầy trò thân thương. Riêng tôi, đó là một kỉ niệm ấm áp tình Thầy dành cho tôi để tôi cảm thấy mình vẫn còn bé, được Thầy dạy dỗ như thuở nào...

Ôi, ba tháng trôi qua sao mà nhanh quá, nhanh đến nỗi phải ngẩn ngơ tiếc nuối vì ngày mai chúng tôi đã phải xa Thầy rồi. Thầy chợt về rồi lại đi, xa xôi như chưa từng đến để chúng tôi ngỡ cứ như là trong mơ. Để chúng tôi vẫn hoài thương nhớ, một thứ tình cảm thiêng liêng vô bờ bến tình thầy trò, tình phụ tử mà khi xưa Đức Ngài đã dành cho chúng tôi. Đã lâu lắm chúng tôi mới được bắt gặp lại thứ tình cảm thân thương ấy. Đã lâu rồi chúng tôi mới được đắm mình trong bể yêu thương rạc rào ấy, như đứa con xa nhà trở về được tắm nơi dòng sông quê hương.

Cuộc gặp gỡ nào rồi cũng đến lúc chia tay. Đêm nay, sau khi Thiền xong tôi không ngủ được, cứ thao thức mãi và tôi đã bật dậy để viết lại những dòng tâm sự nầy. Rồi sáng mai sẽ đến và rồi chúng tôi lại phải xa Thầy như đã từng xa. Thầy ra đi không một lời giã biệt cho chúng con mơ tưởng đến một ngày được sống gần bên Thầy như ngày xưa ấy.

Thầy Từ Minh Đạt về mang theo hình bóng Đức Ngài thật hiện hữu cũng dáng dấp ấy, cũng nụ cười ấy dịu dàng từ ái thân thương biết dường nào cho chúng con được ấm áp tình Thầy để động viên chúng con trên bước đường hoằng khai Đạo Pháp theo bước chân Ngài.

Sáng 17 tháng 6 năm 1998.
Từ Thiện Tâm Khai


voviology
Trang Nhà | Tiểu Sử | Chứng Minh | Tác Phấm | Tôn Giáo | Văn Hóa | Âm Nhạc | Photos | Bài Viết | Links | Contact
Copyright © 2006 www.voviology.org. All Rights Reserved. Designed by Cynthia Duong