Trang Nhà   Tiểu Sử   Chứng Minh   Tác Phẩm   Tôn Giáo   Văn Hóa   Âm Nhạc   Photos   Bài Viết   Links   Contact

 

ĐOẠN ĐƯỜNG DÀI ĐỂ TRỞ VỀ LẼ PHẢI

 

Nguyên tác: A Long Road To A Straight Path của Randy D. Courtney

(Trích Voviology Magazine #4 và Tạp Chí Quy Nguyên số 51)

Chuyển ngữ: Phạm Thúy Vi

 

 

Tôi là Randy Courtney, sanh ngày 25 tháng 9 năm 1960 tại thành phố Keysee thuộc tiểu bang West Virginia. Tôi sinh ra đời lúc cha mẹ tôi còn rất trẻ vì thế nên ông bà ngoại tôi mang tôi về nuôi dưỡng cho đến khi tôi được 16 tuổi thì ông và bà ngoại tôi lần lượt qua đời.

 

Lúc nhỏ khi còn ở tiểu học, những đứa trẻ khác thường hay chế giễu tôi bởi vì tôi sống với ông bà mà không sống với cha mẹ như bọn chúng. Những lúc như vậy, tôi thường tự nhủ rằng chúng ganh tị tôi bởi vì tôi có đến 2 người cha và 2 người mẹ. Tôi có 1 em gái tên là Pam và 2 em trai là Steven và Micheal. Tôi rất ít khi có dịp được gặp chúng. Có lẽ mỗi tuần chỉ được gặp một lần.

 

Tôi được lớn lên trong môi trường của Methodist và Baptist (là những nhánh tôn giáo khác của Tin Lành) nhưng tôi cũng chưa thực sự có cảm giác an nhiên tự tại về những môi trường nầy mặc dầu tôi tin ở Thượng Đế và có lần cảm nhận rằng Thượng Đế thực sự hiện hữu trong lòng tôi. Dầu vậy, tôi cũng cảm thấy có một cái gì đó thiếu vắng trong đức tin của mình và luôn mong rằng tôi sẽ có dịp bổ túc cho đức tin ấy toàn vẹn và đầy đủ hơn. Tôi cứ tìm tòi rồi cuối cùng tôi đã tìm được qua sự hướng dẫn và học tập pháp Vô Vi Quy Nguyên.

 

Lúc còn nhỏ cho đến trước khi gặp pháp môn tu học, trong tôi luôn có một cảm giác lạ như phải trốn chạy hay che giấu một cái gì đó mà nó đã chi phối cả thời gian trưởng thành của tôi. Như năm tôi lên 13 tuổi, tôi có một ý nghĩ sai lầm là tôi không cần ai hết, tôi đã khôn lớn và có thể sống tự lập được.

 

Rồi tôi bị dẫn dụ vào con đường xì ke, ma túy, nhậu nhẹt say sưa. Lúc nào tôi cũng uống rượu, người tôi luôn nồng nặc mùi rượu và tình trạng nầy kéo dài hơn 20 năm. Qua những lúc điên dại như vậy nhờ trời tôi đã thoát chết nhiều lần. Nào là nhiều lần đụng xe, nhiều lần dùng thuốc, ma túy, bạch phiến... quá liều.... Nói chung, sự nghiện ngập đã làm tôi đánh mất đi phẩm giá và sự tự trọng của mình. Bạn bè và gia đình đều khinh bỉ tôi, họ ngoảnh mặt làm ngơ khi thấy tôi sống trong tình trạng tài chính kiệt quệ.

 

Những năm tháng đó tôi đã tự đè nén tâm tư của mình, trốn chạy đi chính lương tâm của mình, trốn chạy cái thực tế trước mắt. Thời gian ấy tôi sống như một tượng đá, tôi đã đánh mất đi mọi ấn tượng tốt đẹp của mọi người về tôi. Tôi hiểu, mình bị khinh rẻ như thế nào và tôi đã cố gắng để được tốt đẹp hơn, cố gắng sống đúng một con người và nhất là để thoát được cái ngõ cụt của sự nghiện ngập bằng cách dùng thuốc chữa trị cho bản thân thật nhiều. Chỉ có cách đó là cách duy nhất mà tôi nghĩ nó có thể giúp cho tôi được “bình thường” trước những cái nhìn của người khác. Tôi chống trả cơn ghiền cũng như mọi người chống trả cơn bệnh của họ vậy. Nhưng đó cũng không đủ dầu tôi đã cố gắng để được tốt đẹp hơn.

 

Dầu cố gắng gì thì cố gắng, thực tế tôi đã không làm được. Tinh thần tôi bị tra tấn, vui buồn bất chợt. Những cái vui, cái hạnh phúc bất chợt hiện đến cho tôi thực ra cũng rất vô lý, nhạc nhẽo không đáng để mang đến niềm vui hay hạnh phúc gì cả.

 

Dầu gì đi nữa trong tôi còn mang một ý niệm tốt là không muốn làm hại ai, không muốn làm ai đau lòng. Tôi rất yêu thương mọi người chung quanh tôi. Tôi yêu gia đình, tôi yêu ông bà ngoại và dì Sissy rất nhiều. Mặc dầù ông bà và dì Sissy đã qua đời từ lâu, đến giờ tôi vẫn thường cầu nguyện cho họ được tu học ở bên kia thế giới.

 

Qua thời gian tu học theo Pháp Vô Vi Quy Nguyên tôi đã biết được rằng ông bà, dì và những người thân của tôi đã được chuyển vận tu học và đang tu học rất tốt. Đó là nhờ ơn lành của Ơn Trên ban và cũng là phần thưởng qua sự cố gắng của họ....

 

Tôi tốt nghiệp trung học vào năm 17 tuổi. Cha mẹ tôi có khuyên tôi nên tiếp tục sự học. Tôi thì nghĩ khác, tôi nghĩ tôi không cần.. Tôi đã rời gia đình ra đi. Chỉ trong vòng 6, 7 năm, tôi đã sống trên 20 tiểu bang của Hoa Kỳ đó là chưa kể Canada, Mexico... Tôi có việc làm và thường có đồng lương rất hậu hỷ. Tiền lương cao cũng là một điều tai hại vì tôi có thêm phương tiện nhậu nhẹt và hút sách.

 

Cho tới khoảng thời gian 1985-1986, tình trạng khan hiếm nhiên liệu đã làm cho mọi công việc tại Hoa Kỳ bị đình trệ, đời sống của mọi công dân nói chung thêm phần khó khăn. Vì vậy, sau khi đã tiêu hết số tiền dành dụm của mình, tôi quyết định trở về West Virginia sống nương tựa vào cha mẹ. Rất may là thời gian không lâu sau đó tôi tìm được việc làm, có đủ tiền để mua nhà và có người yêu.

 

Tình yêu của chúng tôi kéo dài chỉ vỏn vẹn 6 tháng. Cô ta đã rời bỏ tôi vì không chấp nhận được tình trạng say sưa bất định trong cuộc sống của tôi. Mất người yêu là niềm đau lớn nhất. Thất vọng, chán đời tôi lại càng lao vào rượu chè tệ hại hơn nữa. Có lần liên tiếp trong 2 tuần, trong tôi chỉ có rượu mà không có một tí thức ăn nào. Tôi uống rượu từ sáng cho đến tối, uống cho trời đất quay cuồng, uống cho không biết là đêm hay ngày... Đó cũng là thời gian đầu tôi được gởi đến hội cai rượu, nhưng hội nầy cũng không giúp được gì cho tôi vì trong tôi luôn có sự thúc giục: “Mình phải uống rượu.” Tâm trí tôi luôn bảo với tôi rằng: “Tôi phải uống, tôi có quyền uống...”

Thời gian sau, tôi quen biết với một cô gái khác, rồi 8 tháng sau đó, chúng tôi cưới nhau. Tôi muốn có một người để yêu và một người yêu tôi; nay thì tôi đã có. Vì vậy, tôi đã làm tất cả để mọi người thấy rằng tôi đã có vợ và thực sự yêu vợ. Tôi quyết định từ bỏ rượu chè và cố gắng trở thành một con người bình thường như bao nhiêu người khác. Rủi thay, do sự bất định của tôi, do tính ghen tuông vô lý cộng thêm sự nhậu nhẹt say sưa của tôi đã khiến cho cuộc sống chúng tôi rạn nứt. Chúng tôi cãi nhau thường xuyên bởi vì một điều thật nhất là tôi đã không bỏ được rượu.

Vào một ngày của tháng 6 năm 1994, vợ tôi bỏ tôi ra đi. Mất đi người thương, tinh thần tôi sa sút, tôi lại đi vào con đường sa đọa nầy ngày càng trầm trọng hơn.

 

Như một tia sáng, một sự cố gắng cuối cùng trong tôi lóe lên, tôi đã cầu nguyện với Thượng Đế cứu tôi ra khỏi đáy vực. Thượng Đế đã giúp tôi, vợ tôi đã trở về với tôi, mang tôi đến bệnh viện để xin điều trị. Sự điều trị tuần tự tiếp diễn đều đặn. Cuối cùng thì vợ chồng chúng tôi đã có được một mầm sống mới. Cô ta đã có thai và tôi thêm một lần nữa thề rằng sẽ từ bỏ rượu vĩnh viễn để rồi thêm một lần tôi đã không giữ được lời thề. Tôi bị mất việc làm và thêm lần nữa vợ tôi lại ra đi. Đầu óc tôi lúc ấy không hiểu sao rất u mê, không còn phương hướng để đi nên đã cố gắng tự sát...

 

Vào một buổi tối của tháng 12 năm 1995, vợ tôi bất chợt xuất hiện trước nhà, tay bế đứa con của chúng tôi. Lần đầu tiên ôm đứa con của tôi vào lòng, lòng tôi ngổn ngan trăm mối. Sự sung sướng, sự đau khổ... nó như muốn xé nát tim gan mình. Rồi nàng ôm con đi, tôi ngồi một mình buồn và uống rượu, tôi uống 24/24, uống cho đến khi đầu tôi nhức như búa bổ. Tôi gọi cho hội cai rượu cầu cứu với họ. Cô Margie, người của hội cai rượu, hỏi tôi có chịu trả mọi giá để chữa trị không? Tôi chấp nhận. Cô bảo tôi nên đi sang California để chữa trị vì bên đó có thể chữa trị cho tôi. Tôi nghĩ: “Nếu tôi phải chết, thà rằng chết ở nơi xa nhà.” Tôi đồng ý lời đề nghị của cô.

 

Thực sự mà nói, trong lòng tôi báo cho tôi, đi sang California là một quyết định sáng suốt cho tôi. Tuy nhiên, tôi không biết báo cho cha mẹ tôi hay như thế nào về chuyến ra đi nầy bởi vì tôi mới xuất viện chưa đầy một tháng trước. Dầu vậy, cô Margie cũng sắp xếp mọi chuyện ổn thỏa cho tôi với gia đình tôi và 11 giờ sáng ngày hôm sau tôi được đưa đến phi trường Dulles tại thủ đô Washington.

 

Tôi đến phi trường Los Angeles và được một y tá của bệnh viện đến rước. Họ cho tôi uống thuốc vì theo họ nếu tôi đột ngột ngưng rượu, cơ thể tôi sẽ không thích hợp được và sự phản ứng có thể làm nguy hại đến tính mạng. Tôi ở trong bệnh viện khoảng 7 ngày thì được chuyển sang phòng hồi sức. Tôi không thích lắm nhưng từ từ thì cũng quen đi... Cuối cùng thì 90 ngày để điều trị cũng qua. Từ từ tôi tự nghiệm và hiểu ra rằng những gì xảy ra cho mình cũng đã được sắp xếp. Những chuyện tốt bắt đầu mở ra... Rồi những gì phải đến cũng sẽ đến....

 

... Một ngày kia, không hiểu vì lý do gì tôi ngừng công việc sớm để trở về nhà. Tôi không hiểu sao tôi lại xuống xe buýt trước khi xe đến trạm, nơi tôi cần xuống. Vì vậy, tôi đành phải đi bộ về nhà. Đi bộ trên con đường Westminster, nhìn xem 2 dãy phố thương mại dọc bên đường bất chợt tôi thấy một bản hiệu nhỏ viết chữ “Thiền” được treo dưới cửa sổ của một phòng mạch bác sĩ. Tôi nghĩ trong lòng: “Mình sẽ tới hỏi thử xem học Thiền tốn bao nhiêu tiền?” Tôi mạnh dạn bước vào và bác sĩ Đinh Quốc Hùng ra tiếp tôi. Tôi hỏi ông ấy:

- Tôi muốn học thiền, tiền học phí bao nhiêu?

Ông ấy mĩm cười và đáp:

- Không tốn chi cả!

 

Ông ấy nói, ông ấy có thể chỉ tôi tại phòng mạch của ông ấy nhưng tốt hơn là tôi nên gọi cho con gái của ông để được hướng dẫn đến nơi mà mọi người thường tập trung thiền vào mỗi tối thứ sáu.

 

Ông ấy cho tôi số phone của con gái ông ta, cô Linh Tú, và tôi đã gọi cho cô Tú. Cô ấy hỏi tôi một vài câu hỏi về nhiều đề tài khác nhau. Cô cũng sắp xếp để đến rước tôi. Cô còn nói thêm rằng nhiều tuần trước đó, Thầy Tân (Thầy Châu Nhật Tân) đã biết tôi sẽ đến. Tôi thấy lạ, làm thế nào mà Thầy biết trước được?

 

Hai tuần sau, chúng tôi đến Northridge, tôi rất lo lắng, nhưng sự thanh tịnh đã đến với tôi rất mau sau đó. Một cảm giác như đang sống trong gia đình vậy. Nhưng có một điều hơi khó khăn cho tôi là tôi không hiểu được Việt Ngữ. Cô Bibi (vợ của Thầy Tân) được chỉ định làm thông dịch viên cho tôi. Anh Lưu Kinh Vỹ và cô Shana được chỉ định để hướng dẫn cho tôi thiền.

 

Sau đêm đó, tôi đã tìm thấy được niềm tin, những bài giảng của Thầy là tư tưởng có thể áp dụng được cho mọi tư tưởng, tôn giáo khác nhau. Những bài giảng ấy cũng chính là những gì mà tôi đã cố gắng tìm câu trả lời cho tôi trong nhiều năm qua.

 

Vô Vi Quy Nguyên là pháp giúp cho con người trở về với Thượng Đế:

Tôi cũng được hướng dẫn nhiều cách lễ lạy trước Ngôi Tam Bảo. Lúc đầu, điều nầy khiến cho tôi không được thoải mái cho lắm vì từ nhỏ tôi được học qua tôn giáo của tôi là không lễ lạy trước những hình tượng, nhưng sau đó thì tôi hiểu ra rằng không có gì khác biệt giữa những sự chiêm ngưỡng thánh giá của nhà thờ, kính cẩn kinh điển chứa những lời vàng ngọc của Thượng Đế và các Đấng Giáo Chủ hay tôn trọng những dấu hiệu tượng trưng của các tôn giáo....

 

Chúng ta là người phàm, chúng ta mang một bản thể vật chất. Vì vậy, dùng vật chất trong đời sống để tượng hình từ hình tướng đến tâm linh đó là chuyện tự nhiên. Chúng ta dùng vật chất để tượng trưng cho Thượng Đế, biểu diễn nên cái đức tin của chúng ta về Thượng Đế và làm trung gian để hướng đức tin của chúng ta về Thượng Đế.

 

Chúng ta lễ lạy, không có nghĩa là chúng ta đang lễ, quỳ hay hôn trước cục gỗ, tượng đá hay tờ giấy, mà là một cách diễn tả sự kính trọng của chúng ta đến các chư vị Bề Trên. Đó cũng là cách mang cái bản ngã của mình, mang cái tự kiêu, tự cao, tự đại, không khuất phục một ai hay mang cái tự ti, tự cảm, cái tôi giả tạo của mình mà dập vào lòng đất mà khuất phục trước quyền năng của Thượng Đế.

 

Một số bài học tại Northridge:

Tôi được dạy rằng, khi chúng ta qua đời mà trong tâm vẫn còn giữ những vướng bận trong cuộc sống như rượu chè, hút sách, gia đình, oán hận những người đã làm tổn thương mình... khi ấy chúng ta vẫn chưa được giải thoát.

 

Khi chúng ta không còn vướng bận, linh hồn chúng ta sẽ được nhẹ nhàng, thảnh thơi hơn và nhờ đó chúng ta mới được tiến hóa đến một mức độ tâm linh cao hơn.

 

Cái kẹt của con người (sự vướng bận) có thể làm cho con người đau khổ trong cuộc sống. Ví dụ như cái kẹt của một người nọ nằm ở sự sang giầu, mống tâm vào cảnh sang giàu, thì cái khổ của sự mống tâm nầy sẽ đến với họ. Tâm họ trở nên keo kiệt hơn, khi mất tiền thì họ buồn, không giàu bằng người khác thì cũng buồn, thu nhập ít hơn một tí thì cũng lo lắng mặc dầu sự thu nhập nầy bằng gấp nhiều lần so với kẻ khác...

 

Khi chúng ta thiền, dòng thanh điển sẽ gội rửa tất cả những điển trược, là sự xấu xa, là nguyên nhân của cái kẹt trong tâm thức. Khi chúng ta tiến đến thanh tịnh thì từ mọi tư tưởng, lời nói, hành động của ta đều là điều lành. Điều lành nầy sẽ đến một cách tự nhiên. Nó tự nhiên có tác dụng chấm dứt hoặc giảm thiểu những điều không hay từ ta đến với người hoặc từ người về với ta. Vì sự lành luôn lôi cuốn sự lành đi theo.

 

Lần đầu gặp Thầy Châu Nhật Tân (tức Thầy Từ Minh Đạt), Thầy đã nói với tôi rất nhiều về bản thân tôi mà không một ai có thể biết được. Một vài điều trong đó mà ngay cả tôi cũng không nhận ra. Một bài học quan trọng đầu tiên cho tôi, thầy Tân nói:

- Randy! Anh lo nghĩ rất nhiều về sự nhận xét của người khác. Anh cần phải chú tâm về anh, để ý đến những hành động của anh chứ không phải để ý đến những gì mà người ta nghĩ về anh....

 

Còn rất nhiều điều khác nữa mà trong cùng ngày Thầy đã giúp tôi khám phá được chính bản thân tôi.

 

Thiền còn là phương pháp để giúp tiêu trừ các nghiệp và để rội rửa thân tâm, làm cho tâm trí mình bừng sáng. Trí tuệ bừng sáng mới phân biệt được rõ ràng điều nào là đúng và điều nào là sai. Hiểu được sự chuyển vận của cuộc sống, những gì đến cho mình, cho người không phải là chuyện xảy ra vô cớ. Tất cả đều có lý do riêng của nó.

Thiền còn giúp cho ta thấy được cặn kẽ của sự việc. Ví dụ như sự quả báo của chuyện lấy cắp của ai đó 100 đồng, không phải ta chỉ trả lại cho người ấy số tiền mà còn trả lại những gì ghi nhận trong tâm thức người bị cắp sự đau khổ, tai hại khác liên quan đến sự mất mát 100 đồng. Tất cả mọi người đều phải bị chi phối bởi Luật Nhân Quả ấy.

 

Chúng ta đang ở trong thời kỳ Mạt Pháp, nếu được ân điển, chúng ta sẽ dễ dàng nhận ra ảnh hưởng của việc làm của mình và sẽ học bài học từ việc làm ấy. Quá trình học được một bài học, qua được một thử thách sẽ mau hơn những người khác là phải trả giá bằng cả 1 đời người để học được một bài học. Nhiều khi con người đánh mất cả đời cũng chưa học được bài học của họ nữa.

 

Nhìn lại quảng đường đã qua của tôi, tôi đã được Ơn Trên hộ trì rất nhiều. Tôi đã qua nhiều lần thử thách trong cuộc sống đời cũng như Đạo. Tôi bị rớt nhiều và qua những lần bị rớt như vậy tôi được học nhiều hơn, vững chắc thêm hơn và tin chắc rằng trên đường tiến hóa bắt buộc phải trải qua của mỗi đời người, một khi con người qua khỏi những thử thách của họ, họ sẽ thoát khỏi cái vòng luân hồi sinh tử bình thường của thế gian.

 

Những bài học được Thầy Từ Minh Đạt chuyển vận đến các đệ tử để cho chúng đệ tử tự học, tự ngộ rồi sau nầy chúng ta cùng với thầy độ cho chúng sanh, giúp cho họ tự thay đổi nghiệp lực và tu học thành quả.

 

Một phương tiện khác để giúp người khai mở là phương thức Hộ Bệnh. Với phương tiện nầy, chúng ta không phải làm công việc của một bác sĩ mà làm cho người nhận thấy thật có Thượng Đế hiện hữu.

 

Tháng 6 năm 1996, cánh tay trái của tôi bỗng trở bệnh, mọi chức năng của tay đều không thể sử dụng được. Tay tôi run đến độ không thể cầm được một tờ giấy. Tôi phải vào bệnh viện để điều trị. Sau khi chẩn đoán và xét nghiệm, các bác sĩ bảo tôi phải giải phẩu cánh tay vì một số thần kinh của tay bị hoại. Cuộc giải phẩu sẽ để lại một vết sẹo dài khoảng 1 tất trên tay nhưng còn phải luyện tập sau đó để cánh tay có thể sử dụng được.

 

Tôi nói với Thầy Tân về việc nầy. Sau khi xem mạch cho tôi xong, Thầy nói:

- Tôi nghĩ anh không cần phải giải phẩu.

Tôi nói:

- Cuộc thử nghiệm đã cho thấy thần kinh có sự hư hại và lịch trình cuộc giải phẩu sẽ tiến hành nay mai.

 

Thầy Tân gọi Vỹ đến điểm vào tay của tôi. Thầy cũng hướng dẫn tôi cách cầu nguyện và xin ân xá. Khi tôi được điểm, tôi thấy có sự xung động giống như điện giật được truyền thẳng vào. Tuần kế thì cô Bibi hộ bịnh cho tôi.

 

Trong tuần đó tôi cảm thấy bình phục và tôi đã hủy bỏ cuộc giải phẩu, tôi có thể chơi đàn Guitar được và bây giờ thì tay tôi đã bình thường. Tôi từng là nhân chứng sống về quyền năng của Thượng Đế để hôm nay tôi được ân điển của Người và lệnh của Thầy hành Pháp Hộ Bệnh giúp người như ngày xưa mình được giúp vậy.

 

Tôi cũng đã được chứng kiến nhiều bệnh nan y kể cả chứng ung thư đã được chữa trị khỏi hẳn hoặc giảm bớt. Như một người đàn ông nọ bị chứng ung thư đã lâu năm mà các bác sĩ đều bó tay. Đã dùng mọi loại thuốc nhưng cơ thể ông vẫn đau nhức. Gia đình ông ta mới cầu cứu với Thầy Từ Minh Đạt. Khi chúng tôi đến nhà đó thì đôi chân của người đàn ông nầy đã trương to gấp 5 lần bình thường. Sau vài lần hộ bệnh và cầu nguyện, ông ta không còn cảm thấy đau đớn, chân người đàn ông nầy đã trở lại bình thường và ông ta đã có thể đi dạo công viên cùng với vợ.

 

Một gia đình khác, tôi đã từng gặp 2 chị em từng được Đức Ngài cải tử hồi sinh. Tôi đã nói chuyện với họ và tìm hiểu về tiến trình sức khỏe của họ. Cuộc cứu tử mầu nhiệm và khó quên nầy được thực hiện nhanh chóng trong vòng 1 đêm. Họ đã sống và rất khỏe mạnh cho đến ngày hôm nay.

 

Tôi được học về sự không phân biệt. Không phân biệt một ai. Sự khác biệt tôn giáo chỉ là sự khác biệt của trường lớp nhưng cùng một điểm chung là dạy cho con người về Thượng Đế. Người ta chỉ có thể lựa chọn trường lớp thích hợp cho mình cho đến khi trình độ tâm linh của họ tiến hóa đến một mức độ cao hơn mà trường của họ không thể giải đáp được thì họ sẽ tự động được chuyển đến một trường học khác. Cũng như mọi người phải trải qua các lớp mẫu giáo, tiểu học, trung học và đại học vậy.

 

Từ đó cho ta thấy rằng, dạy Đạo, khai mở tâm linh không thể bắt buộc. Mình không thể đòi hỏi một người đang học ở mẫu giáo hiểu được trình độ của đại học.

 

Cái học của tôi và sự dạy dỗ của Thầy rất mênh mông, bao la. Rất khó có thể viết tất cả vào lòng giấy. Hơn nữa, có rất nhiều điều mà tôi không đủ từ ngữ để diễn đạt được. Sau nầy học đạo, tôi mới thấy được sự huyền diệu thực có của Thượng Đế và Ơn Trên. Những điều huyền diệu đó xảy ra hằng ngày trong cuộc sống của mọi người mà trước đó tôi chưa từng để ý đến. Từ những sự dạy dỗ của Thầy đã thực sự giúp cho tôi học và hiểu rất nhiều.

 

Một lần đang thiền tôi bỗng thấy một sự cùng tột mà tôi không biết giải thích như thế nào. Cái sự thấy và cảm giác đó nó đã cho tôi biết được sự vĩ đại của Thượng Đế.

 

Một lần nữa trong lúc công phu, tôi thấy một khung cửa có hình dáng nửa tròn nửa méo và bên ngoài khung cửa là ánh sáng rất đẹp đẽ, trong suốt. Tâm trí tôi muốn đến chỗ đó nhưng không được. Sau nầy, Thầy giảng: “Sự thấy, sự muốn cũng là vọng, nếu bị kẹt ở sự vọng đó thì chỉ dừng chân nơi đó, không tiến lên được bởi vì tâm mình đã bị kẹt vào điểm ấy.”

Có lẽ đó là một ảo tưởng, nhưng ý muốn đến là một điểm kẹt. Hãy để tự nhiên thì chuyện tự nhiên sẽ đến. Thanh tịnh, thì điển quang sẽ tự đến. Cứ bình thường, không còn vọng, nó tự thông. Mình là ánh sáng, ánh sáng là mình; không cần tìm, không cần muốn. Trong cuộc sống, khi không còn vọng, không còn chấp, đầu óc sẽ bình thản và sáng suốt hơn, mọi sự khó khăn và sai lầm sẽ bớt đi.

 

Sự giúp đỡ không mệt mỏi của Thầy Từ Minh Đạt và các pháp hữu (nhất là khi biết được cuộc sống của họ) thật là điều đáng kính phục cho tôi. Họ làm việc giúp đời không đòi hỏi một điều gì đền đáp lại.

 

Thật là may mắn cho tôi, Ơn Trên đã giúp tôi chọn được nơi đến là California để gặp Thầy học Đạo và tật nghiện rượu của tôi nay đã chấm dứt.

 

Tất cả những gì tôi viết trên đều là lời thật. Tôi mong rằng bài viết nầy sẽ mang lại lợi ích cho mọi người và nhân sanh sớm tìm được con đường cho tâm linh mình mau chóng hơn. Bài viết nầy có gì sơ xuất, vô ý làm phật lòng quý vị, mong quý vị bỏ qua!

 

 

 

Randy D. Courtney

[Back]

 
voviology
Trang Nhà | Tiểu Sử | Chứng Minh | Tác Phấm | Tôn Giáo | Văn Hóa | Âm Nhạc | Photos | Bài Viết | Links | Contact
Copyright © 2006 www.voviology.org. All Rights Reserved. Designed by Cynthia Duong