Trang Nhà   Tiểu Sử   Chứng Minh   Tác Phẩm   Tôn Giáo   Văn Hóa   Âm Nhạc   Photos   Bài Viết   Links   Contact

 

HUYỄN HAY THỰC

                                                                                                           

Janne Lê

 

 

Hôm nay tôi viết về Tân (1), một người bạn, một người láng giềng và cũng là người hướng dẫn tôi vào cửa Thiền.

 

Tôi quen Tân từ những năm 1986 tại khuôn viên của trường đại học cộng đồng Pierce College. Là một sinh viên rất cần mẫn và chăm học. Có thể nói từ sáng đến tối ai cũng thấy Tân ngồi học. Tân sống rất kham khổ và kỷ luật, tuy nhiên lúc nào Tân cũng rất vui vẻ và nụ cười hầu như không khi nào tắt trên môi.

 

Tôi rất ngạc nhiên bởi vì bạn bè chung quanh ai cũng có một vẻ gì vừa mến vừa nể Tân nữa, thậm chí có nhiều bạn nghịch phá có tiếng nhưng khi nhắc về Tân họ có những thái độ vừa mến, vừa phục thật lạ kỳ.

 

Điểm nổi bật nhất mà cả trường ai cũng đều biết đó là tài trị bệnh của Tân và nhất là tài xem tử vi nữa.

 

Bản thân tôi và trí tò mò của tôi cứ thôi thúc tới tìm đến Tân để xem thử đây là lời đồn Huyễn hay Thực. Tôi cứ đợi dịp và mãi đến năm 1987 tôi mới có cơ hội đến gặp Tân và nhờ Tân trị bệnh cho một cô bạn tên là Lynn sanh năm 1964 với một căn bệnh mà các bác sĩ và bệnh viện đều bó tay. (Cô ta từ nhỏ cho đến lớn chưa bao giờ có kinh kỳ...) khi cô ấy đến gặp Tân, Tân chỉ nói:

- Chị về nhà mang theo một chai nước, đựng nước uống trong đó rồi đem đến đây. Nhớ đừng có mang nước nấu nhe!

 

Chúng tôi thực sự ngạc nhiên về cách trị bệnh nầy, tuy nhiên cô bạn tôi vẫn làm theo những gì mà Tân dặn. Vì nhà chúng tôi rất gần nơi Tân ở nên không đầy nửa tiếng sau chúng tôi đến gặp Tân với chai nước uống trên tay. Tân đặt tay lên chai nước, khoảng vài phút sau Tân trao lại chai nước cho cô bạn tôi và nói:

- Chị lấy uống đi, uống thay nước, tuần sau mang theo chai nước như vầy đến gặp tôi.

 

Tuần sau cũng với cách trị bệnh trên, cũng mang nước đến nơi rồi mang nước về.  Nhưng ở tuần thứ ba một sự kiện khó có thể giải thích đã xảy ra. Cô bạn tôi lần đầu tiên trong đời đã có period như bất kỳ một người phụ nữ nào khác.

 

Chúng tôi thực sự rất ngạc nhiên không bút mực nào tả xiết. Nền Y Khoa Hoa Kỳ đã chùn bước và bó tay trước căn bệnh của bạn tôi, nhưng ở đây, ở một góc nhỏ nghèo nàn nầy, một người thanh niên Vietnam tuổi đời vừa ngoài 20, chưa từng đặt chân vào một trường Y Khoa nào cả đã trị dứt căn bệnh nầy trong vòng 2 week end. 

 

Đặc biệt hơn nữa người thanh niên nầy không nhận một tí thù lao nào cả mặc dầu đang sống trong một hoàn cảnh rất nghèo. (Tân không nói với một ai về hoàn cảnh sống của Tân kể cả đối với người thân tín nhất của Tân cũng vậy, nhưng chúng tôi biết được vì Tân đi học không một phương tiện nào khác hơn là đi bộ, từ nhà đến truờng hơn 1 tiếng đồng hồ và Tân đi bộ mỗi ngày).

 

Bạn tôi đã khỏi bệnh, tuy nhiên Period lại không đều, có tháng sớm, có tháng muộn. Tôi có hỏi Tân và xin Tân trị tiếp, nhưng Tân không chấp thuận và Tân nói như vầy:

- Tôi đánh chị, chị có cảm thấy đau không? Thấy đau bởi vì chị còn mang cái nầy (Tân chỉ vào người tôi) như vậy nếu tôi trị cho chị hết bệnh nầy thì chị có cam đoan với tôi là không còn một chứng bệnh nào sẽ xảy ra với chị nữa không? Chắc chắn là không!  Như vậy chị sẽ tìm đến tôi và nhờ tôi trị cho chị những chứng bệnh khác.  Tôi thì không thích như vậy, tuy nhiên nếu chị thích thì tôi sẽ chỉ cho chị cách nầy để các chị tự trị lấy cho các chị.....

 

Nói xong, Tân bỏ ra sau bếp lo nấu ăn (Tân có thói quen như vậy, xem ai cũng như người nhà, để chúng tôi trong phòng khách một cách rất tự nhiên). Chúng tôi nhìn nhau, không ai trong chúng tôi hiểu Tân muốn nói gì cả. Ra sau bếp xem Tân nấu ăn. Đứng xem một lúc rồi chúng tôi chào Tân ra về, về nhưng chúng tôi cứ thắc mắc, Tân muốn nói gì ?

 

Hơn tháng sau, nhiều chuyện bực mình liên tiếp xảy đến cho tôi, tôi lại tìm đến Tân nhờ vào tài xem tử vi của Tân giải quyết hộ tôi. Lúc đó Tân bận nên không nhận xem tử vi cho tôi, nhưng Tân giúp tôi qua phương pháp bói Dịch. Theo Tân thì "Bói Dịch nó mau, đỡ tốn giờ".  Lần nầy thực sự sợ Tân, sợ cái con người với bộ mặt hiền hòa mà "non choẹt" nầy.

 

Với một giọng nói thật là ôn tồn, Tân đã vạch ra những thắc mắc của tôi một cách tường tận. Những lời tiên tri của Tân đã dần dần ứng nghiệm đúng theo thời gian mà Tân đã tiên đoán. Tôi thực sự hoang mang không ít và tôi lại gặp Tân.

 

Lần nầy tôi gặp Tân. không phải để nhờ trị bệnh, cũng không nhờ đoán xem quá khứ, vị lai, mà lần nầy tôi đi vào cái thực nhất là:

·      Làm thế nào để những chuyện không may xảy ra với mình. Biến xấu thành tốt?

·      Làm thế nào để những chuyện không may, không xảy đến cho gia đình, người thân của mình?

·      Làm thế nào để bệnh tật không xảy đến cho gia đình và bản thân mình?

 

Tân nhìn tôi và nói rằng:

- Tôi thực sự không có khả năng ấy. Tuy nhiên tôi có một món quà nầy để tặng chị, nó là cái chìa khóa giúp chị làm thỏa mãn những nguyện vọng của chị.  Tôi gọi nôm na cái chìa khóa đó là Pháp Môn Thiền.  Thực sự nó không phải là pháp môn Thiền hay Yoga gì cả, bởi vì nó cũng ngồi nên nó được gọi là Thiền cho người ta dễ hiểu vậy mà.

 

Bước đầu tiên tôi chỉ chị, vì là bước đầu nên tôi gọi nó là Sơ Thiền. Chị cứ xem nó như một phương pháp tập thể dục vậy. Nó sẽ giúp cho chị thân xác được khỏe mạnh, tâm thần định tĩnh, từ đó bệnh tật sẽ được tiêu trừ.

 

Khi Tâm và Ý chị Tịnh không còn những gì vướng bận thì dĩ nhiên đầu óc của chị sẽ trở nên sáng suốt.  Có sáng suốt thì học hành mới vô, có sáng suốt nên làm việc, tính toán không bị nhầm lẫn mà những chuyện không may thường xảy ra do sự nhầm lẫn.  Còn những chuyện không may khác ở đâu từ trên trời rơi xuống, thì sau nầy tôi sẽ nói cho chị về cái Nghiệp và vấn đề tiêu trừ nghiệp chướng, chứ nói bây giờ chị sẽ nhức đầu không hiểu gì đâu.

 

Tân bắt đầu dạy tôi cách nguyện, cách chấp tay (ngón tay cái tréo qua mà Tân gọi là Huệ ấn)... và tôi đã bắt đầu bước vào Thiền tháng 8 năm 1987.

 

Kể từ khi hướng dẫn tôi Sơ Thiền hơn một tháng sau Tân và tôi không có dịp gặp mặt nhau hoặc trao đổi nhau qua điện thoại. Cho tới một hôm bất ngờ Tân hỏi tôi:

- Chị có ngồi Thiền đều không?

- Đều!  Tôi trả lời.

Tân nhìn tôi và nói:

- Hôm nay tôi sẽ sang check.

Tân bỏ đi rồi ngoáy cổ nói với lại:

- Tối nay 2 giờ tôi sẽ qua.

 

Tôi tính nói với Tân, tối nay Tân qua bằng cách nào, khuya nhà tôi không ai mở cửa đâu.  Tôi chưa kịp nói thì Tân đã đi mất hút. Tôi đứng nhìn theo mà cười một mình! Tân có cái tính như vậy. Theo như lời nhận xét của anh Nam, một người bạn đứng tuổi và thân của Tân nói như vầy:

- Tân nhiều lúc như đứa bé lên 10 và nhiều lúc như ông già 80...

 

Nhìn theo Tân, tôi cười thầm, cái cười của một người chị đối với người em vừa lên "10" thật thoải mái vô tư.

 

Tối hôm ấy, học bài xong tôi ngồi thiền độ vài phút rồi đi ngủ. Tôi không nhớ đã ngủ bao lâu nhưng tôi chợt giật mình tỉnh giấc vì có "ai" vỗ vào chân tôi đánh thức tôi dậy. Nhìn xuống chân thì tôi thấy Tân đang đứng trước đầu giường (Phòng luôn để đèn sáng nên tôi nhìn rất rõ). Tôi cắn môi, nhéo mạnh vào tay tôi thấy rất đau nên tôi biết tôi thực sự đang tỉnh chứ không phải nằm trong giấc mơ.  Tôi nhìn vào đồng hồ để bên cạnh tôi lúc đó là 2 giờ kém 5 phút.  Tân nói:

- Chị Trang, em qua nè!

Tôi hỏi dồn:

- Tại sao Tân vào được vậy?

- Ai mở cửa cho Tân vậy?

Tân không trả lời, chỉ từ tốn bước ra ngoài và đóng cửa lại. Tôi thật ngạc nhiên và không tài nào ngủ được. Tại sao cả nhà tôi không một ai hay biết gì cả, với 2, 3 ổ khóa cả xích cài bên trong, tại sao Tân lại vào được?

 

Sáng hôm sau tôi tức tốc chạy đến tìm Tân, vừa gặp Tân tôi chưa kịp mở miệng thì Tân nhoẻn miệng cười và nói:

- Sorry chị nhe, tối hôm qua có gì thì xin chị bỏ qua!

Tôi chỉ biết trố mắt mà nhìn....!

 

Mùa Giáng Sinh năm 1989.

Janne Le

 

 

Ghi chú: Tân tức là Tiến Sĩ Châu Nhật Tân nay là Đức Thầy Từ Minh Đạt.

[Back]

 
voviology
Trang Nhà | Tiểu Sử | Chứng Minh | Tác Phấm | Tôn Giáo | Văn Hóa | Âm Nhạc | Photos | Bài Viết | Links | Contact
Copyright © 2006 www.voviology.org. All Rights Reserved. Designed by Cynthia Duong