Trang Nhà   Tiểu Sử   Chứng Minh   Tác Phẩm   Tôn Giáo   Văn Hóa   Âm Nhạc   Photos   Bài Viết   Links   Contact

 

KHÔNG THẤY ĐIỂM ĐẾN

 

 

Hôm nay tôi ghi lại một trong những câu chuyện được diễn ra trong buổi họp mặt với Đức Thầy Từ Minh Đạt tại ngôi gia thầy Từ Tâm Ngọc Nga, vào ngày 11 tháng 10 năm 2002.

 

Câu chuyện đề cập đến một vị vừa sơ khởi biết về Pháp Vô Vi Quy Nguyên mà người tiếp nhận vị đó và những các vị pháp hữu có mặt hôm đó cũng chưa hề am tường về cuộc sống đời thường của vị nầy chứ đừng nói chi đến cuộc sống nội tâm. Vì vậy, Đức Thầy đã dùng hình ảnh của vị nầy để hướng dẫn cho các huynh trưởng thấu đáo thêm về người theo mình tu học, rồi từ đó tìm cách mở lối thoát cho người đến với mình, hướng dẫn người đến con đường Chân Thiện Mỹ.

 

Trong cuộc tiếp xúc, vị nầy xin được Đức Thầy chỉ dạy. Đức Thầy đáp lại bằng một sự khơi dậy đánh động vào tâm thức, chỉ vào điểm kẹt cần quan tâm .... Những gì tôi còn nhớ được, tôi ghi ra đây, nó chỉ là câu văn mang đại ý chứ không y lời Thầy chỉ dạy. Bài viết không hề có dụng ý phô bày điểm kẹt của vị, xin vị hoan hỉ cho nhiều người cùng học.

 

Đức Thầy nói về gia cảnh của vị nầy, về sự nghiệp, học vấn, tư tưởng, tình cảm của vị nầy và từng người trong gia đình của vị nầy. Đức Thầy còn cho biết, vị ấy là người thường ôm sầu khổ trong lòng. Cũng bởi 1 lý do chánh, vị nầy luôn ôm cái tâm hận. Cô gái ấy mỗi khi nghe Đức Thầy nói về mình, về gia đình của mình thì luôn đồng tình và khi nói về tâm tư tình cảm của mình thì cô ấy buồn mà cúi gục đầu. Đức Thầy hỏi:

- Cô đang đau khổ lắm phải không?

Cô gái ấy trả lời:

- Dạ, con đang đau khổ, đời con đã đau khổ, đau khổ nhiều lắm rồi, thưa Thầy!

Đức Thầy nhắn nhủ:

- Hôm nay, qua cơ duyên gặp mặt lần nầy, Thầy dặn dò cô điều nầy và cho cô một chìa khóa. Sau nầy, đời cô sẽ khổ, cô chỉ cần bỏ đi cái tâm hận thì hết. Sống cho thật lòng, đừng giả tạo. Khi đói thì nói đói, khi khát thì nói khát. Đừng đóng kịch và mỗi khi gặp chuyện không như ý thì xả bỏ đừng mang tâm hận.

Cô gái rên rỉ:

- Thầy ơi! Con đã khổ quá nhiều rồi!

Thầy trả lời tỉnh bơ:

- Chưa! Cô chưa khổ đâu! Cái cô gặp chưa thấm thía gì đâu!

Cô gái tiếp:

- Cô đã khổ lắm Thầy ơi!

Thầy vẫn trả lời:

- Chưa đâu!

Đức Thầy có lời nhắn nhủ với cô:

- Lúc khi sự việc xảy đến với cô, cô nên nhớ ngày hôm nay, giờ phút nầy đây, tại địa điểm nầy, Thầy có nhắc nhở cô là “Không Được Hận”. Đó là chìa khóa giúp cho cô qua được cảnh đó.

 

Lời nhắn nhủ nầy Đức Thầy cứ lập đi lập lại như một điệp khúc vậy, hầu mong Cô khắc ghi được vào tâm thức một câu nói trọng đại để Cô còn cơ hội quày đầu lại. Trong buổi họp mặt, cô nầy tặng Đức Thầy cây quạt mầu đỏ có hình hai con: Rồng và Phụng. Đức Thầy bảo cô Thông, người tiếp dẫn cô gái, ghi vào đó bút tích ngày giờ hôm nay nhắc nhở cô “Không Được Hận, chúc cô tu học sớm thành quả” và gởi lại món quà cho cô nầy.

 

Sau nầy, chúng tôi có hỏi Đức Thầy, tại sao Thầy lại khẳng định những cái khổ của cô gái đó chưa thực là cái khổ mặc dầu cô gái than van là thực khổ? Đức Thầy nói:

- Cái khổ của người nầy chỉ mới ngoài bản thể, hoặc trong trí chứ chưa thấm tận vào tâm người nầy. Nếu đã thấm tận và họ đang lặn hụp thực thì họ đã chụp lấy cái lá mà Thầy đã ném ra rồi. Vị nầy đã theo cô Thông tìm hiểu về pháp đạo, rất thích về pháp đạo mà chưa thọ pháp. Gặp Thầy hơn 1 tháng, Thầy đã đem hầu hết những gì giấu kín trong lòng vị nầy ra ngoài, hình thức là Thầy đã cho biết “Thầy đã biết rõ về vị!” để vị khỏi ngại về những gì mình còn chôn cất nhưng còn vị thì thế nào? Vị có hỏi Thầy đường ra đâu? Vị có lời nào để xin tu học đâu?

 

Chúng tôi hỏi về tâm hận, khi có chuyện thì mới có sự hận, vậy thì nguyên nhân từ đâu ra tâm hận đó. Thầy đáp:

- Nguyên nhân, các vị đã thấy qua món quà của vị nầy. Loài rồng thì gặp rồng, loài phụng thì gặp phụng. Nên nhớ, cái quạt nầy màu đỏ, có nghĩa là sự đời, mà sự đời thì làm sao long, phụng gặp nhau? Cái tâm không chỗ trụ, sự thấy là vô định, mong cầu không đúng chỗ, cái nhìn không đúng chỗ nên luôn gặp chuyện không toại ý mà từ đó tâm hận phát sinh. Cứ ôm cái tâm đó hết đời nầy đến đời khác. Gặp chuyện gì cũng dễ buồn, gặp người nào cũng dễ hận. Cũng tại mình! Cái “mình” đó Thầy cũng đã nói, không chịu bước, không chịu chụp cái thực mà chỉ ngồi đó ôm cái giả. Ăn chay 10 năm, 20 năm hay cả đời cũng vậy thôi. Không tu sửa ngay cái căn bản.

 

Các vị thấy đó, Đức Thầy đã cho cô chìa khóa mở điểm kẹt rồi đó, còn việc cô có sử dụng chìa khóa không là do nơi cô. Cầu mong tất cả chúng ta cùng tinh tấn, những gì mình học được thì chia sẻ lẫn nhau.

 

 

 

Từ Thiện Ngọc Tuyền và BBT TCQN

viết lại ngày 04.11.2002.

 

 

 
voviology
Trang Nhà | Tiểu Sử | Chứng Minh | Tác Phấm | Tôn Giáo | Văn Hóa | Âm Nhạc | Photos | Bài Viết | Links | Contact
Copyright © 2006 www.voviology.org. All Rights Reserved. Designed by Cynthia Duong