Trang Nhà   Tiểu Sử   Chứng Minh   Tác Phẩm   Tôn Giáo   Văn Hóa   Âm Nhạc   Photos   Bài Viết   Links   Contact

 

LÀM  THÌ  LÀM

NHƯNG  ĐỪNG    HỨA!

 

Ở đời có nhiều người thường mắc phải cái thói quen là hứa hẹn trước khi làm một công việc gì đó. Nhiều khi hứa hẹn xong thì quên không thực hiện chuyện đã hứa, hay bản thân thấy chuyện hứa hẹn đó không quan trọng thì không thực hiện, hay không lường được mức độ lời hứa của mình nên bỏ lơ đi chuyện đã hứa,…

 

Trường hợp 1: Có một lần tôi sang một tiểu bang ở miền bắc của Hoa Kỳ để giúp cho một số pháp hữu về chuyện thương mại, chuyện cuộc sống hằng ngày. Các vị đây là những người rất tốt về phần đời, biết lo tu dưỡng bản thân, giữ tròn trách nhiệm đối với gia đình, giòng họ, biết lo cho mọi người chung quanh. Khi được khá giả, thì chia sẻ cho những người khó khăn hơn mình, giúp cho Đạo Pháp có thêm phương tiện hoằng độ chúng sinh.

 

Tôi đã xem địa lý cho cơ sở thương mại của các vị nầy, chỉnh lại cuộc đất, xin lệnh để cho các Chư Vị hộ trì và chuyển lộc đến cho họ và mong rằng cơ sở nầy luôn phát triển, bền vững. Đó cũng là phần thưởng dành cho những người tốt.

 

Một bữa nọ đang ngồi, thì bỗng nhiên có một vị Thổ Thần đến cho tôi biết, lộc không được Ơn Trên chuyển vận xuống cho ngôi gia nầy vì gia đình nầy đã thất tín. Thổ Thần đây là vị cai quản một ngôi chùa tại Việt Nam. Ông cho tôi biết gia chủ đã từng hứa xây lại một ngôi chùa ở Việt Nam nhưng mãi cho đến ngày nay các vị nầy vẫn chưa thực hiện vì quên.

 

Nghe báo, tôi mới hỏi các pháp hữu nơi đó rằng:

- Các vị có hứa xây chùa gì ở Việt Nam không?

- Không !

- Đâu! Các vị rán nhớ lại coi!          

Sau khi suy nghĩ giây lát, mắt vị nầy sáng lên:

- Có! Tui có hứa. Tui thấy ở Việt Nam có ngôi chùa đổ nát, thấy tội nghiệp nên tui có nguyện nếu trúng số, tôi sẽ xây lại ngôi chùa.

- Rồi vị có trúng số không?

- Có! Nhưng trúng có 1 đồng hà...!

- Trúng 1 đồng cũng là trúng, không ít thì nhiều vị phải thực hiện lời hứa nầy....

- Nhờ Thầy nhớ giùm tui, coi tui còn hứa gì nữa không?

 

Trường hợp 2: Nhân một chuyến thăm các pháp hữu tại một số tiểu bang miền Đông Hoa Kỳ, tôi có ghé thăm và giúp về mặt đời cho một số pháp hữu từng có những công hạnh rất tốt. Những vị nầy cũng có các cơ sở thương mại và những cơ sở nầy cũng đang có phần trục trặc nên tôi cũng xin Ơn Trên ban lộc cho các vị nầy.

Cũng tương tự như trên, lộc cũng không được chuyển xuống, vì các vị nầy đã có lời hứa trong tâm rằng sẽ trích ra một số phần trăm tiền thu nhập để đóng góp cho pháp đạo làm phương tiện độ chúng sinh. Các vị nầy đã không thực hiện lời hứa ấy bởi vì tiền thu nhập rất thấp.

 

Cũng như ở trường hợp trên, các vị đã không nhận ra rằng, dầu sự thu nhập chỉ 1 đồng nhưng đó cũng là sự thu nhập. Rút ra vài xu để giúp cho pháp đạo thực hiện lời hứa của mình cũng là giúp. Sự thí pháp phải lấy thành tâm làm chính. Người giàu có thể đóng góp tài chính để làm việc đạo, thì người nghèo cũng có thể làm được công việc đó. Một xu, nửa xu cũng là sự đóng góp. Phát hành hàng loạt kinh sách, xây dựng hàng loạt đền thờ để phụng thờ các Đấng Chí Tôn,... những công trình đó đều có sự hiện diện 1 xu, nửa xu của mình trong đó. Sự thành tâm không mất, luôn hiện hữu và hằng có. Hai trường hợp trên âu cũng là sự thử thách cho các vị và cũng là một bài học cho các pháp hữu.

 

Ơn Trên không cần tiền của các vị, bởi vì tất cả tiền của chúng sanh đều do Ơn Trên chuyển. Pháp Đạo cũng không cần tiền của các vị, bởi vì pháp đạo là sự tự nhiên. Từ cái đi, cái đứng, cái ngồi, cái nằm, một hơi thở, một hành động đều có Đạo. Đạo nằm ở mọi nơi, mọi mặt, không phải có tiền mới có Đạo.

 

Nếu Ơn Trên muốn có một ngôi chùa, một phương tiện hành đạo thì tự khắc sẽ có. Có một cách dễ dàng. Nếu mình đã phát ra lời nguyện, lời hứa, kể cả những tư tưởng chỉ phát ra từ nơi trí thì các vị phải hành, vì đó là hạnh của các vị.

 

Đừng nghĩ một lời nói vu vơ, một ý nghĩ đâu đâu là không có một tác dụng gì cả. Tất cả đều được ghi nhận và ghi chép rất kỹ càng. Không phải là vô lý khi các đời chư Phật luôn dạy cho các đệ tử bài học căn bản là giữ gìn Thân – Khẩu – Ý. Từ đó cho ta thấy rằng là người tu học, khi bước vào cửa Đạo, điều căn bản đầu tiên mà chúng ta phải hành là: CẨN NGÔN và CẨN HẠNH.

 

 

 

Châu Nhật Tân 1996

 

Ghi chú : Tiến Sĩ Châu Nhật Tân tức là Đức Thầy Từ Minh Đạt.

[Back]

 
voviology
Trang Nhà | Tiểu Sử | Chứng Minh | Tác Phấm | Tôn Giáo | Văn Hóa | Âm Nhạc | Photos | Bài Viết | Links | Contact
Copyright © 2006 www.voviology.org. All Rights Reserved. Designed by Cynthia Duong