SỰ RA ĐI TỐT LÀNH VÀO PHÚT CUỐI ĐỜI NGƯỜI

 

Những ngày ba tôi c̣n khoẻ, tôi hay nói, kể chuyện đủ thứ, những ḿnh biết, ḿnh đă họcbên ngoài, qua sách báo, tạp chí .... nào chuyện Trời Phật, chuyện ma, chuyện đời chuyện đạo ....

 

Mấy mươi năm trước ba tôi bảo không tin, làm , chết hết. Năm mười năm sau ông nói nửa tin nửa ngờ. Những năm cuối đời hơn 90 tuổi, ông nằm liệt một chỗ do chân yếu, không đi được, mắt kém, tai lăng, duy tinh thần c̣n minh mẫn. Hằng ngày, tôi đẩy xe lăn cho ba tới lui, cho ông nh́n ngắm cảnh vật chung quanh.

 

Một hôm tôi quyết định xem lại ba tôi chuyển đổi được không về mặt tâm thức (Thời c̣n trẻ ông giáo viên). Tôi viết chữ lớn trên tờ giấy để ông xem tôi đọc to cho ông nghe:

 

    Nếu như phép màu, giả dụ 3 điều ước dành cho ba, ba chọn điều nào?

    Điều 1: Ngay từ bây giờ ba biết sám hối lỗi lầm, biết phát tâm xin tu học th́ một mai ba ĺa thế gian nầy, ba được Phật Trời cho rước qua một cơi khác để tu tiếp đến khi thành quả.

    Điều 2: Bây giời không chịu tu sửa, không tin Luật Nhân Quả, th́ sau khi ba ĺa thế gian nầy ( đâu ai sống măi được) cho ba được đầu thai lại, giống y như lúc mới sanh đến nay, chưa nói đến những sự thay đổi xấu hơn.

    Điều 3: Nếu bây giờ không tin Trời, không tin Phật, không tin Nhân Quả Luân Hồi, không biết tu tâm sửa tánh .... không biết xin thọ Pháp để tu theo Chánh Pháp th́ sau khi ba trăm tuổi chết đi ( những người chết khi c̣n rất trẻ) ba sẽ như các phần lực hay gọi các oan hồn uổn tử (ngoài đời gọi hồn) đói khát, lang thang khắp nơi, không biết về đâu, sống vất vưởng, đợi chờ người đời cúng quảy kêu ăn rồi xúm vào giật, giành lấy cái ăn.”

 

Ba điều ước trên ba chọn điều nào? Ông ngẫm nghĩ nói:

-         Điều 3 không tính tới.

-         Điều 2 cũng không muốn, cả đời chịu nhiều nghịch cảnh không như ư, chiến tranh bệnh tật quá khổ.

-         C̣n điều 1 nếu chọn, biết ḿnh được không, thôi th́ tùy duyên thuận cảnh đi theo lẽ tự nhiên.

 

Biết nói sao, cha con cùng im lặng.

 

    Mấy tháng qua đi, một hôm sau giấc ngủ ngon từ sáng đến trưa, ông kêu tôi cho ông gặp tôi để nói chuyện. Ông tŕnh bày tâm nguyện vọng của ḿnh, muốn được tu học, cùng những điều đă làm trái với lương tâm, trái với ư ḿnh trong cuộc đời, nhất trong thời chiến tranh ( huyện ủy viên).

 

  Ông hỏi trong đời bắt buộc không biết gây ra quá nhiều tội lỗi, tu được không? Trời Phật tha thứ cho ḿnh tu không? Tôi gật đầu.

    Ba tôi nói: “Cho ba vào pháp đạo để tu”.

 

    Tôi làm dấu “number one” vổ tay hoan . Nam A Di Đà Phật. Tôi bắt cả hai tay ông.

 

    Nh́n lên tường, đồng hồ thiếu 15 phút 12 giờ trưa, đúng ngay ngày mùng 9 tháng Giêng: Vía Đức Ngọc Hoàng Thượng Đế.

 

    Tôi dâng hương lên ngôi Tam Bảo nguyện cầu Đấng Cha Lành, Đấng Mẫu Mẹ, các Đấng Thiêng Liêng cùng các Chư Vị Bề Trên chứng giám, thọ cho ba tôi đă phát tâm tu học bắt đầu từ hôm ấy.

 

    Năm sau, Đức Thầy Từ Minh Đạt về nước, tôi tŕnh Thầy: Ba tôi đă xin tu học nhưng ông giờ đây nằm một chỗ, ăn uống vợ con đút, mắt lờ, tai điếc, tôi phải làm sao?

 

    Đức Thẩy bảo cứ để tự nhiên Lệnh cho Huynh Trưởng ban Thiên Linh Hộ Mạng cho ba tôi. Tôi để Bảo Pháp nầy vào túi áo ông bên trái tim.

 

    Một hôm tôi nói: “Tối tao thấy trong túi ba mầy như cái đèn sáng trưng”. Tôi kiểm chứng lại th́ ra Thiên Linh Bảo Pháp nói rất tốt cho ba.

 

    Ba tôi đă ĺa thế được hai năm, lúc đi rất nhẹ nhàng êm ái (Trước đó mắt luôn nh́n về phía Đức Phật A Di Đà, ảnh tượng tôi treo trên tường để chiêm ngưỡng trong tầm mắt ông).

 

Ba tôi được mặc áo tràng trắng, một đệ tử Từ Tôn được Huynh Trưởng làm lễ cắt dây oan nghiệt trước khi tẩn liệm. Huyệt được làm theo cách thức pháp đạo đă định. Mộ không xây trên dưới, được đắp đất sỏi đỏ. Bia cũng được làm theo nghi thức nghi lễ của đạo.

 

Nam A Di Đà Phật.

Đệ tử Từ Tôn Từ Thiện Hồng Ân kính bút.