T̀NH THẦY BAO LA.

                             

 

       Thưa các pháp hữu qúy mến.

 

       thể chúng ta đến với Pháp Đạo bằng nhiều duyên khác nhau, mục đích khi vào pháp cũng khác nhau, nhưng đă đệ tử của Vi Quy Nguyên th́ chúng ta phải nhận ra rằng: Tâm huyết trọn đời của Đức Ngài đem Giáo Pháp cao minh, từng bước hướng dẫn chúng ta đi đến bờ giải thoát. Mong muốn duy nhất của Đức Ngài : “ Huynh lúc nào cũng mong mỏi các vịkề cận bên Huynh măi măi. Nếu Huynh  ngồi ṭa sen, các vị cũng được ngồi ṭa sen”. (Trích Quy Nguyên Pháp trang 350). vậy mục đích vào Pháp ban đầu dầu khác nhau, dụ như ham thích thần thông, muốn được Đức Ngài giúp cho làm giàu, hoặc những mong cầu lợi ích khác…, th́ chúng ta phải nhận ra rằng trên cơi đời nầy không lợi ích nào lớn hơn lợi ích thức tâm tu học được thoát khỏi ṿng sanh tử luân hồi, người tu học cần lấy đó làm mục tiêu tối thượng phải đạt được, như vậy chúng ta mới không dễ lầm lạc trên bước đường tu học của ḿnh. C̣n cảm động bằng khi Đức Ngài đă nói: “ Hiện tại Huynh đem hết sức lực của Thầy đắp từng chặn đường, tạo từng ngôi nhà mát để cho các chú đi dừng chân khi mệt mỏi. Thân xác Huynh dành  cho các chú no ḷng để thành Đạo Quả Bồ Đề”. Đức Ngài đă trao cho chúng ta tất cả mọi phương tiện tốt nhất, mọi sự chỉ dạy tường tận nhất trước khi Đức Ngài ra đi. Pháp Ngài đă truyền, Tâm Ngài đă trao, nhưng chúng ta thực hiện như thế nào để đi đến sự rốt ráo? Ngày nay Đức Thầy tiếp tục hướng dẫn chúng ta cũng không ngoài mục đích : Giúp chúng ta áp dụng những Giáo Pháp Đức Ngài đă truyền ban vào cuộc sống thực, đưa chúng ta tất cả chúng sanh đi trên con đường Đức Ngài đă vạch sẵn, để chúng ta thể trở về được với Đức Cha Lành trong thời kỳ mạt pháp nầy. thể ai cũng nhận thấy so với Đức Ngài th́ Đức Thầy nghiêm khắc cứng rắn hơn, nhưng nếu chúng ta dùng cái nh́n thiển cận bề ngoài ấy để so sánh, rồi , rồi quên cái mục đích chánh phải tu sửa bản thân, th́ xem như ta đă tự dừng lại trên bước đường tu học của ḿnh rồi. Đời câu: “ Thuốc đắng th́ tật, lời thật th́ mất ḷng”, Đức Thầy luôn chỉ thẳng vào những điểm kẹt, những sai sót của từng người để chúng ta sửa, nên Đức Thầy đă phải nhận lănh không ít những phiền phức về ḿnh. Nếu Đức Thầy không chỉ dạy th́ liệu chúng ta tự nhận ra những sai lầm của ḿnh để sửa không? Nếu Đức Thầy không nghiêm khắc với những sai phạm th́ bao giờ cái sai ấy mới dừng lại? rồi th́ sai lại càng sai, kẹt càng thêm kẹt, lỗi càng thêm lỗi.

 

         rằng ai ăn nấy no, ai tu nấy đắc, ai làm lỗi th́ phải tự chịu lấy hậu quả, nhưng Đức Thầy không nỡ để cho chúng ta đi đến chỗ không c̣n đường cứu văn được. Thà rằng mọi việc dừng ngay lại. Đức Thầy thà nhận lấy sự phiền phức về ḿnh để sau nầy các vị c̣n hội tu tiếp, cái ngă hiện tại đau nhưng sẽ c̣n nhẹ, các bạn thể vẫn c̣n đứng lên được. Chúng ta phải tự nh́n lại ḿnh, đừng vội trách Thầy phải nh́n thấy một tấm ḷng từ bi bao la của Đức Thầy dành cho chúng ta ẩn sau sự nghiêm khắc ấy, nếu ai biết tự kiểm lại ḿnh, sửa chữa những sai lầm th́ Đức Thầy các pháp hữu sẽ lấy đó làm điều vui mừng lớn. Chúng ta ai không sai lầm, sai sửa sai th́ mới mong ngày trở thành ḥan thiện được. Được tu học với sự chỉ dạy trực tiếp của Đức Ngài Đức Thầy làmột diểm phúc lớn của chúng ta. Con xin tạ ơn  Đức Cha Lành các Đấng Bề Trên, Đức Ngài, Đức Thầy đă ban cho chúng con hồng ân to lớn nầy. Kính chúc tất cả các pháp hữu đồng nhứt tâm tu học tinh tấn.

                                                                                       

 

TỪ HỒNG LĨNH.