TUYẾT TRẮNG - HOA BAY

 

 

Chủ nhật ngày 29 tháng 12, nhân ngày cuối của năm 2002, Đức Thầy cho phép một số pháp hữu tháp tùng đi lên cuộc đất để tham quan cảnh đẹp tuyết rơi mùa Đông. Được tháp tùng Đức Thầy kỳ nầy gồm có: Cô Vân, Cô Bi, Chú Ba, Bác Kha, Cô Hương, Cô Jackie, Anh Tân, Anh Phước, Đạt, Nghĩa,...

 

Đức Thầy đă chuẩn bị sẵn đầy đủ đồ đi tuyết cho mọi người, nào là giầy Boot, bao tay, nón nỉ chùm đầu, dù che mưa, ...

 

Mấy hôm rồi trời âm u, đôi khi có mưa lâm râm. Hôm nay trời thật đẹp, nắng ươm hồng trên đường phố. C̣n cách cuộc đất khoảng 5,6 dậm nhiệt độ đă giảm xuống rất thấp, núi non dọc đường đă phủ đầy tuyết trắng. Khí hậu ở đây thật là khác biệt với khí hậu ở thành phố Quận Cam (Orange County) và những khu vực vừa đi qua. Hơi tuyết bốc lên ḥa cùng mây, mịt mờ ôm phủ đầu non. Cảnh sắc thật là kỳ ảo; tôi tưởng rằng đang đi vào cảnh giới bồng lai. Vào đến cuộc đất, nơi chính diện sát quốc lộ 202, trừ mặt đường ra, c̣n toàn thể khu đất từ dưới chạy dài lên tới đỉnh núi, đâu đâu cũng phủ đầy một màu trắng xóa. Trên không tuyết vẫn c̣n phất phới tung rơi đầy trời, như muôn cánh hoa đang rơi mừng ngày hội lớn.

 

Quả là kỳ diệu, cuộc đất chỉ cách Quận Cam có hơn trên trăm dậm mà tuyết rơi đầy, không những trên đỉnh núi cao, mà ngay cả dưới mặt bằng đất thấp. B́nh thường, nếu muốn thấy được cảnh tuyết rơi như vầy phải lên những đỉnh núi thật cao, xa vài trăm dặm đường trở lên, hoặc năm, sáu giờ đồng hồ lái xe ngược về phía Bắc gần San Jose, Sanfrancisco mới thấy được.

 

Nơi cuộc đất nầy gần như một vùng đặc biệt, mang được khí hậu của hai miền Nam và Bắc. Mang khí hậu miền Bắc, nên có được mùa Đông tuyết phủ chan ḥa như hôm nay. Mang khí hậu miền Nam, với những ngày nắng đỏ mùa Hạ, nắng vàng mùa Thu và nắng Xuân dịu mát phủ dài, mơn man trên cây lá.

 

Những ngày tháng nắng ấm nầy, nếu đứng ở dưới suối nh́n lên cao, sườn núi hai bên thoai thoải lên cao, mỗi cây mang một màu lá; khi đó sườn núi không c̣n là cây với đá, mà như là được khảm bằng những tấm đá hoa cương lớn, hoặc giống như là các đám mây màu che phủ.

 

Những ngày đó, không khí trong lành mát mẻ, c̣n có các chú nai hiền ngơ ngác, chạy nhảy, rong chơi lúc ẩn lúc hiện trong các gốc cây bụi 1á. Đặc biệt ở đây không có các bụi gai, cây độc, không có cả sài lang hổ báo, chỉ có nai, thỏ, sóc, chim chóc, là những con vật hiền ḥa dễ thương nhất. Thật là một nơi Phúc địa như cụ Trạng Tŕnh đă khen ngợi nói tới trước đây:

 

“Đoài phương phúc địa giáng sinh,

Cửu Trùng thụy ứng, Long Thành ngũ vân.”

 

Tuyết xuống phủ ngập đường đi lên đỉnh, bánh xe không có dây xích, nên Đức Thầy bảo Đạt lái xe thẳng xuống dưới suối. Con suối nhỏ nay cũng đă phủ đầy tuyết trắng.

 

Theo bước chân Đức Thầy, dọc theo bờ suối đi sâu vào trong. Chúng tôi đạp chân trên tuyết xốp, giống như đạp trên bông g̣n, hay là đang đạp trên mây của giải ngân hà bạc trắng để về phụng chầu Chín Bệ.

 

Bác Kha, dù trời lạnh cũng vẫn pha tṛ, Bác nói: “Đây là các ông già Noel xong việc đang theo Đức Thầy về nơi tiên giới.” Tôi nh́n Bác mỉm cười, trong tâm rất phục Bác và Chú Ba, hai người lớn tuổi, sức khỏe kém mà vẫn kiên tŕ đi trong tuyết lạnh như vầy. Bác Kha c̣n dừng lại ở giữa đường, chớ Chú Ba th́ vẫn tiếp tục đi theo Đức Thầy vào tới tận cùng đầu suối thứ nhất.

 

Hôm nay, tuyết phủ kín khe đá, huyệt khẩu của con suối, nên không thấy được mạch nước chảy ra. Nhưng dù nước có chảy ra cũng biến thành băng tuyết hết. Ngày thường, khi nước chảy ra ở con suối thứ nh́ nó mang theo những hạt cát vàng (vàng thật c̣n non) trôi theo gịng nước chảy, đọng dài dưới ḷng suối. Ánh nắng xuyên qua kẽ lá, chiếu rọi xuống những hạt cát vàng phản chiếu lóng lánh thật là đẹp mắt.

 

Ông Thanh Sĩ của phái Bửu Sơn Kỳ Hương, hành đạo và giảng pháp giống như của Đức Huỳnh Phú Sổ, vào những năm 1948 – 1950, Ông đă có lời để lại khuyên dân chúng như sau:

 

“Lời lành khuyên nhủ thế gian,

Ráng Tu gặp đá hóa vàng mà coi.

. . . . . . .

Đợi chờ xem núi đá hóa vàng,

Cảnh lâm sơn chớp cánh phụng hoàng

Nhà Thượng Cổ sửa sang cho chúng ...”

 

Hồi xưa, tôi nghĩ rằng Ông tả cảnh sau nầy ở miệt Năm Non, Bảy Núi Châu Đốc. Nhưng bây giờ tôi đă hiểu thực sự là đâu sau nầy.

 

Anh Tân, cô Jackie, cô Hương dùng tuyết chọi nhau, vui cười vang cả ḷng suối. Nhất là cô Hương nhiều lần cô lăn ra tuyết tay chân vùng vẫy như đang tập bơi trong hồ. Tôi và Bác Kha nh́n cô mà cười!

 

H́nh ảnh cô thật là hồn nhiên, hiền ḥa và thánh thiện, giống như một cô tiên nhỏ vừa trốn khỏi cung Mẫu, dạo bước hồng trần. Kể cũng là như thế, nhưng không phải là mới vừa trốn xuống đây, mà đă mấy ngh́n năm lang thang, ham vui chẳng chịu trở về. Đến nay mới chịu theo chân Đức Thầy.

 

V́ chỉ đi dưới suối, nên Đức Thầy đưa mọi người về sớm. Ra khỏi cuộc đất tôi lại thấy buồn buồn, nuối tiếc. Ngoài kia lại cuộc sống phồn hoa, tâm trí lại điên đảo, đảo điên, vật vă với cuộc sống thế gian. Nhưng biết làm sao hơn. Đức Thầy đă từng dạy “Mỗi con người, từng bước đă được program sẵn.” Thôi th́ hăy đi nốt những tháng ngày, để từ trong điên đảo, đảo điên đó học lấy những bài học thích đáng, gỡ lần những gút mắc. Có như thế mới theo được Đức Thầy đến nơi muốn đến, về nơi muốn về. Trước khi dừng bút tôi xin có ít lời gởi cùng quư pháp hữu gần xa, năm châu, bốn biển. Nếu có dịp may nào, quư vị hăy về đây một lần để được Đức Thầy đưa về xem nơi Sơn Lănh; cái Nôi của Đạo Pháp toàn cầu thế giới năm châu sau nầy.

 

“... Chốn Sơn Lănh nay c̣n chờ đợi,

Người trọn lành bước tới xem qua.

Ḱa tường vân năm thức chói ḷa,

Nọ rực rỡ trăm hoa ngũ sắc

Cảnh xinh đẹp, Cửu Trùng đài các...”         

Thanh Sĩ.

 

Con cũng kính cẩn, nguyện cầu xin Ơn Trên hộ độ cho Đức Thầy sớm có đầy đủ phương tiện để hoàn thành một nơi Thánh Địa. Để chúng sanh ở đây có được nơi tôn thờ Thiêng Liêng. Để chúng sanh có nơi tu học và hành đạo, theo chân Đức Thầy, phổ truyền giáo pháp cứu độ quần sanh năm châu bốn bể.                

 

 

 

Nam Mô A Di Đà Phật.

Đệ tử Nguyễn Kiêm Giáo.