VÀI CẢM NGHĨ VỀ LỜI DẠY CỦA ĐỨC THẦY

Mỹ Tho ngày 27 tháng 10 năm 2007.

 

 

Đức Thầy kính!

Đầu thư con kính chúc sức khoẻ của Đức Thầy, con mong Đức Thầy và gia quyến được an lành.

 

Con đang ở Tiền Giang, cuối tuần nầy đi thăm cha mẹ và con trai lớn của con. Hôm nay là ngày giữa tháng nên nước thủy triều lên khá cao. Nhà con ở cạnh con sông, lúc chiều nước lên gần ngập vào nhà. Cuộc sống ở đây khá là êm đềm và cảnh vật thân thương lạ, bao nhiêu năm qua mà sự thay đổi không nhiều, mét mộc mạc của miền sông nước ... những con người ấy có mấy ít thay đổi. Con có lo lắng cho sức khoẻ của bố mẹ con , ngày một yếu đi và cùng với tuổi tác là sức khoẻ về tinh thần, khó có thể sửa đổi ḿnh.

 

Con nghĩ về những người thân yêu của ḿnh, t́m những điểm nào... mà dựa vào đó ḿnh có thể gợi mở mà từ trước đến nay, con chưa thật sự làm. Đó là những câu chuyện, những t́nh huống xảy ra hết sức ngẫu nhiên. Con thấy làm điều nầy quả khó khăn nhưng mà hứng thú lạ kỳ bởi v́ con lại có dịp soi xét lại bản thân. Liệu ḿnh làm điều đó tốt chưa? Trước khi dạy người, ḿnh phải học cái đă.

 

Qua quan sát người, con có thể quan sát được chính ḿnh. Con nhớ Đức Thầy đă dạy: “Bài dạy học đầu tiên của ông thầy dành cho học tṛ là bài học dạy cho ông thầy và bài học đầu tiên của cha mẹ dành cho con cái là bài học dành cho cha mẹ”.

 

    Ḿnh phải học và hành trước tiên rồi mới nói đến chuyện người, ḿnh phải làm tṛn vai tṛ của ḿnh trước tiên rồi mới nói đến người, cũng như thế khi mà tất cả các vai tṛ của ḿnh đều được tṛn th́ tự nhiên chuyện dạy người hay hành đạo sẽ rất dễ.

   

 Quả thật, những bài dạy của Đức Thầy gần đây thật là hay và sâu sắc mà con chỉ có thể áp dụng được một phần rất ít. Mà bài học nào cũng đi đúng vào điểm yếu của con, vào tâm điểm của con - những điểm mà ḿnh c̣n thiếu sót hoặc chưa tṛn. Từng câu, từng chữ của Đức Thầy đều nhắc nhở con hăy luôn sống cho thật tṛn. Đó là sự tương tác và phản xạ hai chiều, từ cái tâm của ḿnh cho thật tĩnh lặng và sáng suốt để nh́n đời, và hành động của ḿnh hăy v́ lợi ích của tha nhân, hai chiều ấy sẽ cộng hưởng tạo sức mạnh và niềm phúc lạc. Tâm tĩnh lặng sẽ giúp con nh́n sự việc thông suốt hơn, sự thực hành sẽ giúp con có nhiều kinh nghiệm bổ sung vào hành trang (cẩm nang) cho ḿnh, khi nào cần có thể lấy sử dụng.

 

Trong tạp chí số 170 gần đây, Đức Thầy có giảng về chữ “Trọng Dụng” th́ con đem ra thực hành, sửa ḿnh sao cho trở thành người đáng tin cậy. Trước tiên là làm sao để ḿnh có thể tự tin ở ḿnh tuyệt đối, nếu ḿnh có thể tự tin ở ḿnh th́ làm người tin tưởng cũng không khó, và khi người tin tưởng ở ḿnh th́ cảm giác thật vui và hiệu quả công việc tăng lên. Chính v́ thế, con tập tin tưởng người, tin tưởng trong cái chân thật của sự việc và để hiểu sâu sắc hơn nguyên nhân của hành động, việc làm của người. 

 

Con có đọc bài nầy cho người cùng làm việc chung với con, dĩ nhiên mỗi người sẽ hiểu theo một cách. (Con thấy bài nầy mà post lên vietnamwork.com th́ sẽ giúp ích cho nhiều người trong mối quan hệ công việc của họ).

 

Trong bài Trẻ Nhỏ, Đức Thầy có viết: “Chỉ có má nó nợ nó, chứ ḿnh đâu có nợ nó”. Câu nói nầy đă làm con nh́n lại và đây là điều hoàn toàn sự thật, con hiểu sâu hơn về thuyết Nhân Quả và Nghiệp. Điều nầy giải thích được cho các câu nói: “Công cha như núi Thái Sơn, Nghĩa mẹ như nước trong nguồn chảy ra”, hay “nước mắt chảy xuôi chứ có bao giờ chảy ngược” .... những điều mà ngày xưa con chỉ hiểu có một chiều, mà nguyên nhân th́ lại không biết. V́ sao cha mẹ nào cũng thương con, thương ghê gớm, sẵn sàng hy sinh v́ con mà đa số đến cuối đời lại cũng khổ v́ con ḿnh. Điều nầy nhắc nhở con: Hăy sống trọn cho con ḿnh và cố gắng phần nào sống trọn cho cha mẹ của ḿnh.

 

Con ít khi nói nịnh ai, nhưng quả thật con vô cùng cảm phục sự chỉ dạy sâu sắc của Đức Thầy, một Người Thầy mà từ lúc con được biết Đức Thầy vẫn luôn soi sáng cho con. Con tạm biệt Đức Thầy và kính chúc Đức Thầy ngủ ngon giấc!

 

 

Con,         

Nguyễn Thị Thanh Thủy